CSC 10 NBK FORUM
Để truy cập website của CSC10, hãy đăng kí là thành viên (tốn thời gian đấy, hehe)

CSC 10 NBK FORUM

VỚI CSC10, KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÓ TƯỞNG TƯỢNG
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Đồng Hồ

Latest topics
» chú lợn tham ăn
Fri May 18, 2012 9:04 pm by baotkhihi

» hài vui đây
Fri Mar 30, 2012 7:51 pm by phamviettin

» somebody that i used to know
Sat Mar 24, 2012 9:38 pm by phamviettin

» bai tap vat ly 1 tiet day ba kon
Sun Mar 18, 2012 3:24 pm by phamviettin

» Music of QBAO
Wed Feb 29, 2012 3:45 pm by baotkhihi

» VĂN NGHỆ 10 HÓA
Fri Feb 17, 2012 6:59 pm by hoak10

» Tết tết tết tết đến rồi!!!
Wed Jan 25, 2012 9:14 pm by phamviettin

» HICH TUONG SI
Wed Jan 25, 2012 8:19 am by nhocan_snow128

» LỚP TRƯỞNG VS BÍ THƯ
Sat Jan 21, 2012 3:09 pm by phamviettin

Keywords
tinh nguyen xuyen tham viên lien bieu dung giản giai cong nồng cuoi khoa truyen định niem obitan nhanh dich olympia bằng toán Cách Thuyet thoi
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar

Share | 
 

 TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Tuyettrinh.TnT
Thành viên thượng hạng
Thành viên thượng hạng


Tổng số bài gửi : 88
Điểm Cộng : 147
Reputation : 25
Join date : 16/09/2011
Age : 20
Đến từ : Star's Land

Bài gửiTiêu đề: TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN   Fri Nov 04, 2011 3:33 pm

Hơi có phần tưởng tượng nhưng thú vị. Đọc tới đâu tui post đến đó cho pà kon hỉ? Vì truyện này do một cậu bạn tui giới thiệu nên chưa đọc xong.
Bà kon nhớ comment xem thế nào nha! Nếu không hợp khẩu vị thì tui xóa. Smile
Tác giả: Ms Incredible
Nguồn: Hoa Học Trò
Thể loại: tình cảm + phiêu lưu + những điều chưa ai nghĩ đến ^^
Nội dung:
- Cô xuất hiện với một quá khứ bí ẩn, một thân thế bí ẩn, một nhiệm vụ bí ẩn. Cô là ai???
- Họ là bộ ba đình đám nhất trường trung học Thiên Sơn.
- Một ngày họ gặp nhau.
Chuyên gì sẽ xảy đến???


1. THÂN THẾ BÍ ẨN

Biệt thự Đen.

Bất kì ai lần đầu đến khu biệt thự nổi tiếng Khinh Vân đều chú ý và tò mò đến một ngôi biệt thự đá đen đầy cổ kính, thâm trầm và huyền bí bao năm nay vẫn im lìm trong giấc ngủ. Nó nằm giữa một khuôn viên um tùm cỏ dại. Cánh cổng sắt đen và cao cùng với bức tường phủ đầy dây hoa ti gôn càng làm cho ngôi nhà thêm vẻ tịch liêu và kì bí. Chưa khi nào người ta thấy có sự hiện diện của sự sống trong ngôi biệt thự đó. Người sống trong khu này đều mới đến đây nên chẳng ai biết nó được xây từ khi nào và của ai? Cả chục năm nay nó vẫn cứ nằm đó với nắng gió, mưa bão và những ánh mắt tò mò.

Cho đến 1 tháng trước.

Một buổi sáng tháng 8 mát mẻ, hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, bay ra từ một ngôi biệt thự nào đó trong khu, một chiếc xe tải chở theo hơn chục công nhân dừng trước cổng biệt thự Đen. Một người đàn ông có tuổi mặc véc đen bình thản dùng chìa tra vào ổ khoá và chiếc cổng nặng trịch được kéo ra trong tiếng cót két đến rợn người. Chi trong một ngày, bộ mặt của ngôi nhà đã hoàn toàn thay đổi. Cỏ trong các khuôn viên quanh biệt thự đã được làm sạch, đất được xới lên và người ta trồng cây ở đó. Một tháng sau, người trong khu sửng sốt khi thấy khu vườn giờ đây tràn ngập hoa cánh bướm, một loại hoa đồng nội rất đẹp. Sự sống dường như quay lại với ngôi nhà, và nó làm cho chủ nhân của những ngôi biệt thự hiện đại và lộng lấy khác trong khu phải thèm thuồng và thầm ghen tỵ. Cánh cổng sắt đen thui và han gỉ đã được thay bằng một cánh cổng điện tử, chỉ có những bức tường phủ đầy dây hoa ti-gôn thì vẫn không thay đổi. Thỉnh thoảng người ta thấy người đàn ông mặc véc đen kì bí quay lại ngôi nhà với những chuyến xe đầy nhóc đồ.

Tháng 9. 10h30 phút tối.

Cả khu biệt thự Khinh Vân ngủ yên dưới ánh đèn đường mờ mờ. Thỉnh thoảng có tiếng ô tô chạy êm êm trở về gara gia đình. Một chiếc taxi dừng ngay trước cổng ngôi nhà. Từ ghế trước, vẫn người đàn ông kì bí ấy bước xuống, nhưng lần này ông ta mở cửa sau xe và nói:

- Tiểu thư Bella, chúng ta đã về đến nhà rồi.

Từ trên xe, người được gọi là tiểu thư Bella bước xuống. Dù mang cái tên rất Tây nhưng cô gái vừa ra khỏi xe ấy lại mang những nét Việt không thể lẫn vào đâu được. Cô mới chừng 16, 17 tuổi, mặc chiếc áo phông đen làm nổi bật làn da trắng. Mái tóc hung đỏ với những lọn quăn lớn buộc một cách hờ hững sau lưng. Đôi mắt to và bờ mi cong ẩn sau chiếc kính râm màu hạt dẻ. Đôi môi được điểm một chút son hồng hơi mím lại đầy kiêu hãnh. Cô đứng lặng trước cái đồ sộ của cơ ngơi mà 15 năm năm nay cô chưa hề quay lại. Ngôi nhà mà trong kí ức của cô, nó chỉ là một nỗi bi ai nhạt nhoà.

- Bác cứ để cháu xách nó.- Cô lên tiếng, một giọng Hà Nội chuẩn mà bất cứ ai biết rằng 15 năm nay cô không hề sống ở Việt Nam cũng đều ngạc nhiên.

Biết chiếc va-ly nhỏ này chứa tất cả bí mật của cô nên người quản gia để mặc nó cho cô xách. Tiếng điện thoại làm cô bừng tỉnh:

- Em đây anh.- Cô đáp bằng tiếng Anh rành rọt.

- Chuyến bay tốt chứ?- Tiếng KyO trầm ấm làm cô thấy vơi đi một chút cảm giác hẫng hụt.

- Vâng, em vừa về đến nhà.

- Em ở lại đó lâu không? Em biết đấy, bà nội và mẹ anh muốn em đến đón giáng sinh cùng.

- Em không biết. Em đến thay Beg mà. Ít nhất cũng phải đợi đến khi Beg bình phục hẳn.

- Ừ... Anh và Shin sẽ qua thăm em. Dạo này ở học viện nhiều việc quá! 2 tháng nữa Shin lại tốt nghiệp.

- Anh cứ lo cho Shin đi. Em sẽ ổn mà.

- Nhớ anh thì cứ gọi điện cho anh. Anh sẽ sang đó với em.

Bella mỉm cười và cúp máy. Cô nhìn cánh cổng lúc này đã được mở rộng và đèn hai bên lối đi cũng được thắp sáng trưng. Cô khẽ nén một tiếng thở dài, thầm nói: "Anh Hai, Quân Anh trở về rồi đây."

Quân Anh là tên khai sinh của cô, một cái tên đầy nam tính. 15 năm qua cô được biết đến với cái tên Bella, hoặc biệt danh Hoa Hồng Phương Bắc, nhưng chưa khi nào cô quên đi tên thật của mình. Nó, cùng với ngôi biệt thự này, là tất cả những gì còn sót lại trong miền kí ức của cô.

Từ một khung cửa sổ của ngôi biệt thự đối diện phía bên kia đường, một đôi mắt đang chăm chú nhìn những người hàng xóm mới. Nhìn Quân Anh thật lâu, anh ta lẩm bẩm:

- Cô ấy là ai thế nhỉ?

11h đêm. Lotus.

Tiếng hò hét điên cuồng lẫn với tiếng nhạc sàn luôn là âm thanh quen thuộc mỗi khi đội bay của hắn đổ bộ về đây, toàn dân chơi thứ thiệt. Hắn ngồi vắt chân lên đùi trên một ghế salon, hai bên là hai kiều nữ đầy nóng bỏng. Hắn chẳng thèm để ý đến thái độ mơn trớn của hai cô nàng vì với hắn, họ chỉ còn là những con búp bê mà hắn đã chơi chán. Mắt hắn vẫn ngước lên sàn, nơi cả đám đang gào rú quanh một cô nàng ăn mặc sexy đang nhảy những vũ điệu bốc lửa. Có lẽ hắn đang rất thích thú vì bọn đàn em thấy ngón tay hắn nhịp nhịp liên hồi vào thành ghế. Cô nàng kia có lẽ đã được hắn chấm, cả bọn chắc mẩm như thế. Một khi hắn muốn thì không một cái gì là hắn không có được. Hắn đẹp trai, hắn có tiền, như thế là hắn có mọi thứ. Hắn cứ vung *** mọi thứ ra và hoàn toàn không cần bận tâm ai sẽ là người dọn dẹp cho hắn.

Chếnh choáng hơi men, hắn khoát tay gọi một thằng đàn em đến dặn dò rồi mỉm cười khoái trá khi cô em trên sàn vẫn đang lắc một cách điên cuồng bên lũ con trai. Hắn đẩy hai cô gái cạnh mình ra đầy thô bạo; hơi loạng choạng, hắn bước về phía cửa. Nhưng rồi hắn dừng ngay lại, mắt nhìn chòng chọc về cái nơi mà hắn định bước đến. Một nhân vật mới vừa xuất hiện, cô gái ấy đứng ngay ngưỡng cửa và đang nhìn quanh. Cái đôi mắt ngơ ngác kiếm tìm ấy làm hắn không tài nào nhấc chân lên được. Cô mặc chiếc quần bò ngắn để lộ ra đôi chân thon thả và thẳng tắp, chiếc áo bò khoác bên ngoài và áo phông vàng chanh. Sự kết hợp kì lạ trong cách ăn mặc làm người ta phải chú ý, không quá lố nhưng cũng phải làm đám con trai phát cuồng lên.

Cô đứng nơi ngưỡng cửa một lúc rồi tiến thẳng về phía quầy bar. Đưa mắt nhìn theo cô, hắn nói với một thằng đệ tử:

- Xem con bé là ai đi.

Thằng đệ dạ ran rồi chạy lại phía cô đang ngồi nói chuyện với gã đứng quầy. Nhưng chỉ 2 phút sau cô vội vã rời khỏi quán làm hắn cảm giác như vừa bước hẫng. Thằng đệ vẫn ngồi lì ở chỗ cũ, không thèm quay lại chỗ hắn. Phải đến một lát sau nó mới quay lại. Nó đáp trả cái nhìn sắc lẻm của hắn bằng một nụ cười:

- Con bé kháu quá đại ca nhỉ?

- Mày nghĩ đó là điều tao muốn mày nói à?

- Hì, em đùa thôi, nó đến hỏi người.

- Ai?- Hắn cau mày rồi nhận ra mình đã hỏi một câu có thể gọi là ngu.

- Một lão làm thuê ở đây. Nhưng hôm nay lão không đến nên nó hẹn hôm khác quay lại.

- Hôm khác là bao giờ?

- Nó không nói ạ.

Đó là tất cả những gì hắn cần nghe. Bây giờ hắn đã tỉnh táo hơn. Thằng đàn em được sai đi nói chuyện với con nhỏ nhảy trên sàn lúc nãy giờ mới quay lại, nó cười ranh mãnh:

- Đại ca, con nhỏ đang ở trong xe rồi. Chúc đại ca đi vui vẻ nhé!

Gườm gườm nhìn nó, hắn lạnh lùng:

- Tao hết hứng rồi. Cho nó tiền rồi bảo nó xéo đi.

- Her…- Thằng đàn em trố mắt nhìn hắn và không hiểu vì sao hôm nay hắn kì quặc đến thế.

Mặc xác bọn đàn em quậy, hắn lững thững đi ra xe, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Con bé là ai thế nhỉ?”

***
Hướng ánh mắt tàn nhẫn về phía nạn nhân, Trọng hơi nhếch mép, nói:

- Xui cho mày rồi, vì hôm nay tao đang rất, rất không vui.

Nạn nhân, kẻ đang hứng chịu trận đòn của hắn đâu phải ai xa lạ, chính là bạn cùng lớp của hắn. Cũng chẳng phải có xích mích gì, chỉ là kẻ xấu số kia đã vô tình đá trúng chân hắn ở trên lớp. Nó không làm hắn đau, nhưng sẵn cái nỗi bực dọc trong người, cộng với lý do hắn “ngứa mắt” với bọn mọt sách lâu rồi nên mới có chuyện nửa đêm còn gọi cho nạn nhân ra ngoài “nói chuyện”. Hắn đang bực lắm, cục tức ứ đầy trong người nên một khi đã nộ khí xung thiên thì chẳng có gì ngăn nổi.

Hai thằng em xốc nách nạn nhân dậy, lúc này đã chẳng còn được tỉnh táo lắm. Cái thái độ cam chịu không chút phản kháng này càng làm hắn sôi máu. Hắn muốn điên lên với kiểu lì lợm ấy. Hắn lao đến, tống cho kẻ thù những cú đấm và đá đầy căm phẫn, nỗi căm phẫn mà hắn đã để tích tụ trong người nhiều ngày nay.

- Này anh.

Tiếng nói thình lình cất lên trong bóng tối làm cả lũ đàn em và hắn phải giật mình. Giọng nói ấy vừa đủ lạnh khiến người ta phải rùng mình. Nó trong suốt như pha lê, nhẹ như gió thoảng.
Trong ánh sáng mờ mờ, hắn thấy một con bé. Con nhỏ nhìn chòng chọc vào hắn, cái nhìn rõ ràng không hề tỏ ra sợ hãi hay yếu thế hơn.

- Đi lạc à?- Hắn nhếch mép cười. Hắn không cho là có bất kỳ người nào, huống hồ là một con ranh cao chưa đến cằm hắn dám xen vào chuyện của mình.

- Ờ… Hình như tôi đi lạc. Đây có phải là đường về khu biệt thự Khinh Vân?

- Sống ở đó à?- Hắn vẫn hỏi trống.

- Ờ…- Vẫn cái cách trả lời đầy thờ ơ- Tôi mới chuyển về đó.

Con nhỏ đáp nhưng lại chầm chậm tiến về phía cả bọn. Nó nhìn nạn nhân của hắn, cau mày rồi nói rành rọt:

- Anh ta bị thương nặng đấy.

- Không phải việc của mày, biến…- Hắn quắc mắt.

- Anh có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự đấy.

Câu nói đó không khác gì một trái bom, vì hắn vốn ghét nhất người ta nói chuyện pháp luật với hắn. Mắt hắn long lên giận dữ, nhưng hắn lại bối rối không biết phải làm gì với con nhỏ to gan này, dù gì hắn cũng không thể cậy mạnh mà bắt nạt một con nhỏ được.

- Hôm nay tao đang rất bực mình nên hãy xéo đi trước khi tao nổi giận. Nhìn gương nó mà liệu. Con gái thì đừng nên lắm chuyện.- Hắn hất đầu về phía thằng bạn cùng lớp và đưa tối hậu thư.

Nhưng con nhỏ cứng đầu hơn hắn tưởng. Nó vẫn đứng trơ lỳ trước mắt hắn. Nó vẫn tiếp tục:

- Tôi vốn là người lắm chuyện mà. Hơn nữa tôi còn muốn dạy các anh mấy điều về cách đối xử với người khác.

Hắn chẳng thèm nhịn nữa. Đưa mắt ra hiệu cho hai thằng đàn em túm con nhỏ lại, hắn phải làm nó hối hận về những gì nó vừa nói ra. Những những cánh tay của bọn đàn em chưa động được vào con nhỏ thì hai thằng đã bị đo đất bằng cú đá liên hoàn cước đầy dứt khoát và uy mãnh. Huýt một tiếng sáo đầy thích thú, rồi hắn cười lên sằng sặc:

- Nếu cách cô em chọn là bạo lực thì từ giây phút này cô em nên hối hận dần đi là vừa.
- Vậy anh cho rằng bạo lực sẽ giải quyết được vấn đề của mình sao?

Câu nói nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm khắc đó làm hắn sửng sốt. Chính bản thân hắn cũng thừa biết những trò bạo lực hắn gây ra chẳng làm những buồn bực và khúc mắc trong lòng hắn vơi đi chút nào. Nếu không phải là nước mắt của những người nhà những nạn nhân của hắn thì cũng sẽ là nước mắt của mẹ hắn. Mỗi lần chứng kiến những chuyện đó là hắn thấy buồn bực thêm. Sau những giây phút thỏa mãn khi thấy người khác bị thương, hắn thấy mình còn bị thương nặng hơn thế. Và thế nên lúc nào hắn cũng u uất, cũng cáu bẳn, cũng nhìn người khác bằng ánh mắt gai góc đầy đe dọa.

- Anh Trọng… sợ gì nó.

- Hừm.

- Đại ca, con ranh này để em xử lý.

- Hừm.

Hắn vẫn một mực chìm trong nỗi đau của riêng mình hắn. Rồi sực tỉnh, hắn khoát tay:

- Được rồi, cô thắng. Cô có thể đi… Rút quân tụi bây.

Cả bọn đàn em hơn mười thằng trố mắt nhìn hắn nhưng không ai dám ho he cãi lấy nửa lời. Hắn quay mình đi trước, vừa đi vừa nghĩ trong đầu: “Quyền cước như thế ắt thân thủ không vừa. Cô ta là ai mới được nhỉ?”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Tuyettrinh.TnT
Thành viên thượng hạng
Thành viên thượng hạng


Tổng số bài gửi : 88
Điểm Cộng : 147
Reputation : 25
Join date : 16/09/2011
Age : 20
Đến từ : Star's Land

Bài gửiTiêu đề: Re: TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN   Fri Nov 04, 2011 3:35 pm

2. HOA HỒNG PHƯƠNG BẮC

Từ căn phòng rộng trên tầng 2 của Biệt thự Đen, Quân Anh có thể nhìn thấy cả vườn hoa bên dưới và quang cảnh ở khu Khinh Vân này. Không quá khó khăn để cô có thể nhận ra đây là một khu phố VIP. Từ đường lớn đi vào đây mất hơn 1 cây số, con đường nhựa chạy dài từ tận bên ngoài vào không có nhà dân ở hai bên. Hai hàng cây trúc đào trồng hai bên vỉa hè, dải phân cách ở giữa thì trồng đầy cỏ xanh mượt. Luôn có một đội bảo vệ được thuê để đảm bảo an ninh cho khu phố đặc biệt này. Người sống trong khu là những người có tiền hoặc có quyền lực. Mỗi ngôi biệt thự đều nằm trong một khuôn viên rộng, có đầy đủ gara ô tô và hồ bơi. Tất nhiên là trừ Biệt Thự Đen, vì khi nó được xây dựng, nơi này vẫn còn là đồng ruộng. Nó mang kiến trúc cổ hơn và có phần thiếu tiện nghi hơn những ngôi biệt thự kiểu hiện đại xung quanh. Nhưng trái lại, chính vì sự đơn điệu ấy càng làm cho nó thêm nổi bật, nhất là cái màu đá đen rất hiếm gặp ở các công trình kiến trúc hiện đại.

Từng sống trong những hoàn cảnh đặc biệt khắc nghiệt hơn nên Quân Anh chẳng lấy làm khó chịu về sự thiếu thốn một số vật chất khi về sống tại ngôi nhà cũ của mình. Mặc dù đã quá lâu, cô chẳng còn chút ấn tượng gì về quá khứ của mình, về những ngày tháng sống tại đây, nhưng ở đây cô đặc biệt thấy ấm áp. Quản gia Lý hay kể cho cô nghe về cuộc sống trước đây của gia đình mình. Cô thường ngồi hàng giờ để nhìn chiếc ghế mẹ cô hay ngồi đan áo và tưởng tượng ra mẹ. Rồi cô chẳng quên hàng ngày ra vườn nơi mà 15 năm trước chính tay cha mình đã trồng rất nhiều hoa. Cô tưởng rằng mình đang dẫm lên những bước chân của ông.

Vươn vai một cái thật dài, Quân Anh chạm phải cuốn sổ ghi chép trên giường, cuốn sổ rơi xuống đất và vài bức ảnh rơi xuống. Những bức ảnh cô chụp cách đây vài tháng tại dãy núi Anpl hùng vĩ trong một dịp đi làm nhiệm vụ của cô và KyO. Nhân vật trong những bức ảnh này chỉ có ba người. Một trong ba người tất nhiên là cô, hai người còn lại khá giống nhau. Đó là hai anh em được biết đến với hai biệt danh KyO và Shin. Họ là người Hồng Kông, nhưng cũng lớn lên cùng cô từ nhỏ ở Anh, sau đó là ở Học viện Washington.

Bất giác mỉm cười khi thấy nụ cười của KyO trong bức ảnh, cô xếp chúng lại và mở vali ra, chiếc vali chứa mọi vật bất li thân của cô. Nhưng cô sẽ phải tạm xếp nó vào đáy tủ một thời gian. Cô kẹp những bức ảnh vào một cuốn sổ ghi chép màu đen khác trong vali, bìa cuốn sổ có biểu tượng trái đất nằm giữa một cán cân. Bên dưới biểu tượng là dòng chữ nhỏ màu vàng: N.R. N.R là tên viết tắt bí danh của cô Northern Rose- Hoa Hồng Phương Bắc. Nằm dưới cuốn sổ là một tấm thẻ cứng, có hình, kèm tên và bí danh của cô. Vẫn biểu tượng đó được in chìm trên tấm thẻ. Bên cạnh tấm thẻ là thứ mà người ta sẽ quan tâm nhất nếu nhìn vào đây: hai khẩu súng ngắn khác loại và hai hộp đạn. Đó là tất cả những gì mà Quân Anh giữ trong vali nhỏ của mình.

Thay bộ đồng phục học sinh trung học đầy lạ lẫm xong, Quân Anh đi xuống nhà. Bữa sáng của cô đã sẵn sàng. Dù là một người đàn ông nhưng quản gia Lý chu đáo như một người phụ nữ trong gia đình. Ông chính là người đem cô rời khỏi đây 15 năm năm trước. Chính ông đã lăn lộn vất vả để lo cho cô một cuộc sống tử tế. Ông tình nguyện theo cô sang Anh khi cha nuôi của cô, tiến sĩ Fenton nhận cô làm con nuôi trong một lần tình cờ đến Việt Nam. Với cô, quản gia Lý Lâm vừa giống cha, lại vừa như mẹ đẻ của chính cô vậy. Quyết định trở về Việt Nam lần này cũng là một phần cô muốn ông vui. Cô biết ông khao khát được trở lại Việt Nam, cũng như cô khao khát tìm lại người anh trai đã thất lạc của mình.

Đặt chiếc cặp sách lên ghế, Quân Anh hít hà mùi hương từ món soup cua mà người quản gia nấu, rồi trầm trồ:

- Thơm quá!
- Cô ăn đi còn đến lớp. 20 phút nữa xe sẽ đến đón cô.

- Xe nào ạ?- Quân Anh thoáng ngạc nhiên, cô tưởng cô đã thống nhất là sẽ tự đi xe đạp đến trường.

- Cậu KyO lo rằng vết thương cũ của cô chưa khỏi hẳn nên đã mua một chiếc xe cho cô. Để tránh chú ý của người khác, tôi đã thuê một lái xe riêng cho cô rồi.

- Sao tối qua gọi điện anh ấy không nói gì với cháu nhỉ?- Quân Anh thắc mắc.

- Cậu ấy muốn cô bất ngờ.

- Nhưng cháu nghĩ đi xe đạp cũng thú vị đấy chứ. Đường phố ở đây nhộn nhịp thật, đông như mấy cái festival hóa trang ấy.

- Bụi và khói xe có thể làm sức khỏe cô tệ đi đấy.- Quản gia Lý vẫn kiên trì giải thích.- Giao thông ở Hà Nội phức tạp lắm, cô lại mới về nước, đâu đã quen đường đi lối lại.

- À phải…- Quân Anh bật cười- Cháu vẫn cứ đi bên trái đường đấy bác ạ! Thôi được, buổi hôm nay đi ô tô, nếu không KyO lại càu nhàu mãi.

Khi Quân Anh ăn xong, quản gia Lý đưa cho cô một phong bì lớn, nói:

- Những thông tin tiểu thư cần đều ở trong này. Tôi đã sắp xếp để tiểu thư vào học cùng lớp với bọn họ. Nhưng hãy cẩn thận với 4 người này, họ là học sinh nhưng có những cái đầu vượt xa những học sinh bình thường.

- Như cháu là cùng chứ gì?- Cô nhe răng cười.

Trong phong bì lớn ấy là 4 bức ảnh. Đằng sau mỗi bức ảnh có ghi lý lịch của từng người. Đọc qua lý lịch xong, cô ngẩng đầu hỏi:

- Cháu sẽ tiếp cận với họ để tìm hiểu thêm…- Cô lẩm bẩm.

- Cô nên đặc biệt cẩn thận với cô tiểu thư đó.

- Đây ạ?- Cô giơ một bức ảnh lên, trong ảnh là một cô gái xinh như búp bê, hơi kiêu kì và toát lên nét quý phái của một tiểu thư lá ngọc cành vàng.

Ngắm nghía cô gái đó một hồi, cô bật cười:

- Nếu cô ta là chị em với cháu thì cũng giống cháu thôi. Bác đừng lo, không đáng để cháu bận tâm đâu.

Có tiếng còi ô tô ngoài cổng, Quân Anh nhét vội mấy tấm ảnh vào ba lô và vẫy tay chào người quản gia:

- Bác ở nhà nhé! Cháu đi học đây.

- Chúc tiểu thư một ngày tốt lành.

Khi quản gia Lý Lâm nói xong thì cô đã đi ra gần đến cổng. Ông khẽ mỉm cười mãn nguyện khi cô con gái của đại ân nhân của mình đã lớn, thực sự trưởng thành và đang sống giữa ngôi nhà của cô. Lần đầu tiên ông thở phào nhẹ nhõm, và bây giờ ông mới nhận ra, mình đã già.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Tuyettrinh.TnT
Thành viên thượng hạng
Thành viên thượng hạng


Tổng số bài gửi : 88
Điểm Cộng : 147
Reputation : 25
Join date : 16/09/2011
Age : 20
Đến từ : Star's Land

Bài gửiTiêu đề: Re: TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN   Fri Nov 04, 2011 3:36 pm

3. Thiên Sơn

Hải đặt tập vở lên bàn, tìm cuốn vở ghi môn học đầu tiên của hôm nay nhưng tâm trí cậu rõ ràng ở một chỗ khác. Sáng nay, khi bước ra đến cổng, cậu đã thấy người hàng xóm mới chuyển đến ngôi nhà đối diện cách đây hai ngày. Cô gái ấy lang thang trong vườn hoa, vẻ mặt có vẻ khoan khoái lắm. Cách ăn mặc càng làm tôn những nét đẹp ở cô, không trần trụi, phô trương mà hết sức dung dị, mộc mạc. Dĩ nhiên, nếu nói cô đẹp như cách người ta vẫn miêu tả các tuyệt sắc giai nhân thì có phần nói quá, nhưng Hải thích cái vẻ đẹp ấy. Sự xuất hiện bất ngờ của cô, nữ chủ nhân trẻ duy nhất của Biệt thự Đen làm nhiều người trong khu chú ý, Hải cũng không phải không tò mò về sự xuất hiện ấy.

Duy Hiếu vắt chân lên bàn, ngả người vào ghế và đong đưa theo thói quen hằng ngày của mình, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi vì thiếu ngủ. Mọi khi cậu có thể bay đến tận sáng mà không một chút mệt mỏi, thế mà chỉ hai đêm đợi một con nhỏ lạ hoắc quay lại vũ trường đã làm cậu thấy rã rời cả người. Bọn đệ tử trong nhóm lấy làm thắc mắc về cái hành động kì quái đó của cậu, nhưng mà chẳng ai dám hỏi. Cậu cũng chẳng thể giải thích nổi tại sao cậu lại có thể ngồi làm cái việc nực cười nhất trên đời là ngồi chờ và mong ngóng một đứa con gái, hơn nữa lại là đứa không hề quen biết. Cái đôi mắt ấy có gì đó lạ lắm, nó giục cậu phải đợi để gặp cô ta ít nhất một lần.

Thiên Trọng ngồi trên bàn, tay xoay xoay cái bút chì. Thằng bạn bị đánh đêm hôm qua vẫn đến lớp với bộ mặt sưng tím mà không dám hé răng lấy nửa lời. Ai chẳng biết thế lực của gia đình Hải, Duy Hiếu và Thiên Trọng lớn mạnh chừng nào, nên nhiều người thà chịu thiệt thòi một chút còn hơn là dây dưa với họ, sẽ chẳng được lợi lộc gì, mà có khi còn mang họa vào thân. Cái con nhỏ đêm qua vẫn ám ảnh tâm trí Trọng. Mặc dù không sống ở khu Khinh Vân như Hiếu, song những gia đình nào sống trong khu đó Trọng đều biết. Con nhỏ này có thể ở ngôi nhà nào trong những ngôi nhà đó? Trọng nghĩ mãi không ra.

Hải, Duy Hiếu và Thiên Trọng chính là bộ ba đình đám nhất Thiên Sơn, không chỉ trong học hành, mà còn là những trò quậy phá tung trời. Cả ba đều đẹp trai và mang phong cách khác nhau. Hải là người hiền lành và học giỏi nhất, vì cậu là con trai của một luật sư có danh tiếng. Duy Hiếu là con một của tập đoàn khách sạn Royal. Tính Duy Hiếu hay chọc phá, nhưng đặc biệt hấp dẫn với các cô gái vì tính tình có lúc nồng nhiệt như bếp lửa hồng, có lúc lại lành lùng như một khối băng. Thiên Trọng cũng là con trai của một tập đoàn lớn, liên quan đến cả những thế lực ngầm nguy hiểm nên cậu có xu hướng thích bạo lực, ngang ngược và hay bất mãn. Cả ba cùng học một lớp và tự nhiên tạo thành bộ ba nổi tiếng nhất của trường trung học Thiên Sơn, ngôi trường hầu hết tập trung con nhà giàu và có thế lực.

Khi cả ba đang mải theo đuổi những suy nghĩ rất riêng đó thì một người bước đến. Ngoài bộ ba này ra, thì còn phải nhắc đến một thế lực riêng rẽ nữa mà ngay cả ba người Hải, Duy Hiếu và Thiên Trọng cũng chẳng muốn dây dưa quá nhiều, đó chính là đại tiểu thư của tập đoàn mỹ phẩm Ivy- tập đoàn mỹ phẩm lớn mạnh mang tầm quốc tế. Cô tiểu thư Thảo Vy này cũng ngang ngược và có phần còn nhỉnh hơn cả bộ ba nữa. Người ta ngại đụng vào bộ ba Hải, Hiếu và Trọng bao nhiêu thì cũng ngại làm mếch lòng Thảo Vy như thế.

Thảo Vy nhìn cả ba rồi mỉm cười nói:

- Ba anh biết tin gì chưa?

Ai cũng biết ba người này mặc dù học cùng lớp nhưng đều hơn bạn bè 1 tuổi. Trọng và Duy Hiếu chẳng thèm đáp lại, chỉ có Hải là có phần lịch sự hơn.

- Chuyện gì?

- Lớp sắp có thành viên mới.

- Uhm…- Cái tin mà Thảo Vy mang đến quá nhạt nhẽo đến nỗi Hải chỉ biết “uhm” nhẹ và chúi đầu vào quyển sách.

- Cái quan trọng là sáng nay nó đến trường với 1 con Audi mui trần.

- Thì chắc lại con ông bà nào đó lắm tiền thôi, sao cô quan tâm làm gì lắm thế.- Trọng cáu đầy vô cớ. Nếu là người khác chắc đã run bắn rồi, nhưng Thảo Vy thì không.

- Em định chào đón nó một chút. Các anh chẳng phải rất hứng thú với mấy vụ này sao?

- Định phủ đầu người ta à?- Hiếu ngồi ngay dậy, miệng nhếch lên, dù cái cười ruồi có phần hơi thê thảm.

- Để nó biết điều một chút thôi.

Cả ba thừa hiểu Thảo Vy muốn dằn mặt người mới đến như nhỏ vẫn hay làm. Cũng tại nhỏ sợ cái vị trí độc tôn mà nhỏ đang có một ngày nào đó bị cướp mất nên mới bày ra mấy trò con nít này.

Đúng lúc đó thì cô giáo bước vào lớp. Cả lớp lục đục đứng dậy. Đợi học sinh ngồi ngay ngắn, không quên ném một cái nhìn khó chịu về phía bộ ba khi thấy Duy Hiếu vẫn ngồi vắt chân lên ghế, còn Trọng thậm chí gục mặt xuống ngủ khì, không thèm đứng dậy, cô giáo trẻ nói:

- Cô giới thiệu với các em một thành viên mới của lớp, bạn Phạm Quân Anh. Vào đi em.

Cả lớp ồ lên vì người mang cái tên rất con trai ấy lại là một cô gái đầy nữ tính. Hải ngạc nhiên, Hiếu suýt ngã ngửa, và cú giật mình suýt ngã ấy làm Trọng bất giác ngẩng đầu lên. Cả ba há hốc miệng, lẩm bẩm: “Là cô ấy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
cruelwizard
Thành viên hạng sang cấp 1
Thành viên hạng sang cấp 1


Tổng số bài gửi : 34
Điểm Cộng : 52
Reputation : 3
Join date : 12/09/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN   Fri Nov 04, 2011 9:56 pm

tuj thjk may caj nay vua hay lai hap dan
nhung vi dai wa nen chua doc dc. tuj se doc khi nao ranh va se cm cho pa
thanks. pa cu post di, co tui luon ung ho ma(bai hay nhaz)!!!!!!!!!hehe sunny sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN   Today at 4:58 am

Về Đầu Trang Go down
 
TRUYỆN: BIỆT THự ĐEN
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CSC 10 NBK FORUM :: CHUYÊN MỤC CHÍNH :: ĐIỀU MUỐN NÓI (POST CÁC Ý KIẾN CHUNG CHUNG, SUY NGHĨ VỀ LỚP HỌC, THƠ TRUYỆN CỦA BÀ CON VÀO ĐÂY NHÁ)-
Chuyển đến