CSC 10 NBK FORUM
Để truy cập website của CSC10, hãy đăng kí là thành viên (tốn thời gian đấy, hehe)

CSC 10 NBK FORUM

VỚI CSC10, KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÓ TƯỞNG TƯỢNG
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Đồng Hồ

Latest topics
» chú lợn tham ăn
Fri May 18, 2012 9:04 pm by baotkhihi

» hài vui đây
Fri Mar 30, 2012 7:51 pm by phamviettin

» somebody that i used to know
Sat Mar 24, 2012 9:38 pm by phamviettin

» bai tap vat ly 1 tiet day ba kon
Sun Mar 18, 2012 3:24 pm by phamviettin

» Music of QBAO
Wed Feb 29, 2012 3:45 pm by baotkhihi

» VĂN NGHỆ 10 HÓA
Fri Feb 17, 2012 6:59 pm by hoak10

» Tết tết tết tết đến rồi!!!
Wed Jan 25, 2012 9:14 pm by phamviettin

» HICH TUONG SI
Wed Jan 25, 2012 8:19 am by nhocan_snow128

» LỚP TRƯỞNG VS BÍ THƯ
Sat Jan 21, 2012 3:09 pm by phamviettin

Keywords
bằng giai xuyen cong truyen nguyen bieu tham giản olympia niem tinh viên cuoi lien nhanh dich toán dung khoa thoi Thuyet định Cách nồng obitan
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar

Share | 
 

 xuyên thấm (5,6)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cruelwizard
Thành viên hạng sang cấp 1
Thành viên hạng sang cấp 1


Tổng số bài gửi : 34
Điểm Cộng : 52
Reputation : 3
Join date : 12/09/2011

Bài gửiTiêu đề: xuyên thấm (5,6)   Wed Dec 28, 2011 10:11 pm

Kỳ 5. Tình thế kỳ dị ( Xuyên thấm)
Đăng ngày: 12:31 27-11-2010
Thư mục: Truyen ma
Năm học đã đi hơn 2 tháng. Một sự kiện gây xao động không khí vốn dĩ bình lặng của lớp 12A2. Theo thông báo từ phòng hiệu trưởng đưa xuống, lớp chuẩn bị tiếp nhận thành viên mới, một nữ sinh từ trường khác chuyển đến, vào tuần sau. Giờ ra chơi, thông tin này trở thành đề tài hầu hết người trong lớp đều muốn bàn đến, ngay cả mấy tên bạn trai vốn hay tỏ ra thờ ơ. Trông cô ta ra sao, phong cách và tính khí có khác biệt quá không? Cần sửa soạn thái độ ra sao để tiếp nhận người mới, giúp cô ta chấp nhận và tuân thủ những nguyên tắc riêng lớp nào cũng có nhưng không dễ dàng nắm bắt?
Trong khi xung quanh bàn tán xôn xao, Minh ngồi im trong góc bàn của mình, bàn tay cô nắm nhẹ chiếc nhẫn móc trên sợi dây mảnh đeo cổ. Từ chiếc nhẫn, chậm rãi tỏa ra một nguồn năng lượng buốt lạnh, nhưng gợi cảm giác thư thái. Xuyên qua lớp da mỏng trong lòng bàn tay, thứ năng lượng ấy thấm vào thành mạch, len lỏi theo các mạch máu li ti lan rộng.
Đôi mắt Minh khép lại. Trạng thái lơ mơ giống như khởi đầu một giấc ngủ. Tuy nhiên, cô gái nhỏ vẫn biết rõ nơi mình hiện diện, nghe rõ chung quanh nói gì, còn mình thì đang tập trung nghĩ về điều gì. Vài phán đoán về thành viên sắp tới của lớp chầm chậm diễn ra. Một khuôn mặt giả định. Các đường nét mơ hồ dần hiện rõ nét. Nét vạch mờ nhạt của lông mày. Đường viền ngắn cho khuôn mắt kém sắc thái. Vệt xám nhạt bóng đổ từ cái mũi tầm thường. Chỉ còn chi tiết cuối cùng, hình dáng cái miệng, chân dung của người lạ sắp đến sẽ hoàn tất…
Nhưng, một mũi tên vô hình thình lình xuyên qua não Minh. Buốt nhói.
Bức chân dung mềm xốp vừa dựng bắt dầu rung lên bần bật, càng lúc càng nhanh. Các đường nét nhòe nhoẹt, trở nên méo mó như trong một cơn đau đớn tột cùng. Trên làn da vàng sáp, thoáng chốc đã hiện ra các vết li ti nứt rạn. Từ mảng đen chân tóc, vệt nhỏ đỏ thẫm bắt đầu rỉ xuống. Rồi thêm vài vệt khác nữa. các vệt máu nhập vào nhau, mau chóng tạo thành một khoảng sẫm, biến nửa vầng trán của gương mặt đó thành một cái hốc tối đen. Tê cứng trong nỗi sợ hãi kỳ dị, một cánh tay Minh vẫn gắng sức đưa về phía trước, thử chạm vào hình ảnh ma quái như hắt ra từ tấm gương bị uốn cong. Đúng khi ấy, vang lên một tiếng “rắc” nhẹ, trong và khô khốc. Gương mặt giả định nứt rạn, tan tành. Hay chính xác hơn, nó thu bé lại, in bóng trong hàng trăm mảnh kính tản mát đã nhuộm màu đỏ thẫm, khi tấm gương ảo giác vỡ vụn.
“Không… ông…!” – Minh thảng thốt thét lên, tay co quắp ôm chặt quanh đầu.
Những tiếng trao đổi rầm rì im bặt. Mọi ánh nhìn đổ về chiếc bàn cạnh cửa sổ. Minh ngả người về phía trước. Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, tuyệt đối không để rỉ ra dù chỉ một vệt sáng hoảng loạn.
Nhảy phắt khỏi bệ cửa đang ngồi vắt vẻo, giật khỏi tai giây nghe iPod, Tina tóm lấy hai bên vai Minh. Bằng một động tác dứt khoát đến mức thô bạo, Tina đẩy mạnh khiến mái đầu nhỏ nhắn của bạn thân ngật hẳn ra sau.
- Cậu bị sao vậy? – Tina hỏi dồn, hơi gằn giọng, vừa đủ rõ để Minh nghe thấy, vừa đủ khó chịu để lôi bạn ra khỏi trạng thái kỳ quặc – Chuyện gì xảy ra?
Nhãn cầu bên dưới làn da mỏng mảnh của mí mắt chuyển động chậm dần. Minh hé mắt. Nhận ra gương mặt quen thuộc của bạn thân đang cúi xuống, cô khẽ lẩm bẩm:
- Hình như tớ vừa nhìn thấy một việc gì đó, xảy ra với một ai đó. Một người lạ mặt, Tina ạ!
- Việc gì? Kẻ lạ mặt trông như thế nào? – Tina bỗng hết sức chăm chú. Cô hất cằm ra phía hành lang bên kia khung cửa, nheo mắt – Cậu đã nhìn thấy người ấy trên lối đi ngoài kia?
Vẻ mặt chờ đợi của bạn thân cùng hàng chục tia mắt dồn đến của bạn bè gợi lên một linh cảm bất an. Minh lờ mờ nhận ra tốt nhất là đừng nên nói quá nhiều. Những điều cô nói ra lúc này, có thể gây ra tai họa. Với sự bình tĩnh đã tìm thấy lại, cô gái nhỏ thở nhẹ. Lắc đầu, lái câu chuyện sang một hướng khác:
- Có lẽ tớ đã ngủ gật vài phút. Cậu biết đấy, thỉnh thoảng vẫn có giấc mơ giống hệt như ngoài đời thật, khi ta chợp mắt.
Mọi người hơi thất vọng, tản ra. Duy nhất một đôi mắt vẫn kín đáo hướng về phía cô gái nhỏ. Cậu bạn bóng rổ đứng trên bậc cửa vào lớp. Trong tia nhìn bất động của Trung, không chỉ đượm ngờ vực, mà còn một vẻ sợ hãi khó tả cùng nỗi thù ghét tột cùng.
Hồi lâu, ánh nhìn đó mới trượt khỏi gương mặt Minh, dừng lại ở chiếc nhẫn lúc này vẫn đung đưa trên sợi dây mảnh. Sự chuyển động đều đặn vô cảm của chiếc nhẫn gợi liên tưởng đến quả lắc của chiếc đồng hồ vĩnh cửu, có khả năng giao động bất tận, không cần đến bất cứ thứ ngoại lực nào.

Tina không thuộc mẫu người dễ dàng rời bỏ mối nghi hoặc, một khi nó đã hiện lên. Xoay lại chiếc ghế ở bàn trước, cô bạn ngồi xuống, cũng chống khuỷu tay, mặt đối mặt với Minh.
Đó là một khung cảnh tình cờ nhưng gây ấn tượng kỳ lạ, bởi sự tương phản hiếm thấy. Xuyên qua tán lá dày rậm vươn ra từ nhánh cổ thụ cao ngang tầng ba của dãy phong học, ánh sáng ngả màu xanh vert mềm mại, như một vệt nước đặc sánh lan chảy chậm rãi trên mọi đồ vật mà nó chạm đến hay đi qua. Từ bức tường thấm mưa loang lổ, khung cửa màu lục trầy xước, mặt bàn nghiêng loang loáng, mấy quyển sách còn mới tinh, chiếc iPod vỏ hợp kim trắng nhờ cho đến làn da và những ngón tay hờ hững co nhẹ của hai con người hiện diện trong khoảng không gần cửa sổ, tất thảy đều nhúng trong luồng sáng xanh không chói gắt. Và chính bởi luồng sáng ấy, mọi đường nét trên hai gương mặt bỗng hiện rõ ràng, như được vẽ bởi một đầu bút sắc mảnh, len lỏi giữa các khoảng bắt sáng rực rỡ với vùng tối xám đục. Nếu thái độ gay gắt hiện trên đôi lông mày cau lại của Tina thì ngược lại, vẻ gò bó của Minh có thể cảm nhận được từ dáng vẻ thu mình, với đôi vai gầy nhom so lên.
Trong tư thế soi gương, hai cô gái 17 tuổi nhìn thẳng vào nhau, không thể lảng tránh.
- Hãy nói về những bất ổn xảy ra với cậu thời gian gần đây! – Tina thẳng thắn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc – Đừng nói rằng cậu không có vấn đề gì cả. Tớ không chấp nhận câu trả lời đó. Hoặc nếu chấp nhận, thì tụi mình không là bạn thân nữa!
- Thực sự là tớ không khỏe! – Minh lẩm bẩm, đảo mắt – Có nhiều đêm tớ không sao chợp mắt được. Nhưng vào lớp, tớ lại có thể thiếp đi vài phút và gặp phải các hình ảnh hết sức khó chịu trong giấc ngủ ngắn.
- Điều gì làm cậu mất ngủ? – Tina luôn thực tế bằng các câu hỏi đơn giản.
- Luôn có một cảm giác đau đớn và sợ hãi lảng vảng đâu đó. Ở chung quanh tớ, và cả bên trong tớ! – Minh nhìn bạn thân, nửa như cầu cứu sự giúp đỡ, nửa như van vỉ đừng có đề cập đến vấn đề khó khăn này thêm nữa.
- Cảm giác ấy xuất hiện từ úc nào?
- Hồi nghỉ Hè! – Minh nuốt nước bọt khan.
Trong tích tắc, cô gạt bỏ ý định bbộc bạch về cơn đau đến mức ngất lịm khi làm vườn hay ảo giác về sự vô hình mang tính điềm báo đã xảy ra cho cô bạn gái đi cùng chàng trai bóng rổ ở khu liên hợp. Nhưng Tina khá nhạy cảm:
- Có liên quan đến Trung và tai nạn của bạn gái cậu ấy?
- Không! – Không dám nhìn vào mắt Tina, Minh đặt ánh mắt vào khoảng trống phía sau vai cô bạn thân.
- Cậu có giải thích được lý do của mấy biểu hiện bất thường đó? Hoặc ít nhất, cậu cũng đến bác sĩ tâm lý xin tư vấn?
- Không trầm trọng đến mức phải gặp bác sĩ đâu. Chỉ là tớ chưa hoàn toàn quen với ngôi nhà mới, hay chính xác hơn, tớ chưa quen ở nhà một mình quá lâu, trong bầu không khí quá vắng vẻ. Cậu biết đấy, tớ làm vườn, tự bài trí nhà cửa, rồi học và chuẩn bị bài vở. Nhưng cũng có lúc, tớ chẳng biết làm gì cả. Thay đổi môi trường sống bao giờ cũng gây ra một vài trục trặc nhỏ - Minh nở nụ cười nhợt nhạt, hạ giọng – Nhưng dần dần tớ sẽ tự thu xếp được thôi, Tina!
Tina ngả lưng về phía sau. Nửa trên người cô lọt hẳn vào vùng sáng. Và bỗng nhiên, vẻ mặt nghiêm trang biến mất, thay vào đó là nụ cười thân thiện quen thuộc, khiến gương mặt với chiếc hàm vuông cương nghị nhưng lại đi cùng đôi mắt trong veo đen láy bừng lên, như chiếc đèn lồng thắp sáng từ bên trong. Cô bạn búng nhẹ ngón tay:
- Tạm thời vậy đi. Nhưng nè Minh, nhớ nha, khi nào cậu ngồi im, chẳng biết làm gì như cậu vừa nói, hãy cầm điện thoại lên và gọi cho tớ!
Minh gật. Đầu kia hành lang, có mấy nam sinh xuyên qua luồng nắng, vừa đi vừa trò chuyện. Trong đó có Nguyên. Cậu ở giữa nhóm bạn quen, nhưng vẫn mờ nhạt hơn một chút. Nhơ thể cậu ấy giữ một lớp khí quyển trung lập giữa bản thân mình và chung quanh, vì thế bất cứ thứ gì chạm đến cậu đều đã bị lọc và làm loãng đi.
Nguyên đi lướt qua cửa sổ. Đôi mắt xám nhìn thẳng về phía trước, không chú ý cô gái nhỏ quen biết đang nhìn ra. Nhưng không riêng Minh nhận ra Nguyên. Đứng bên cửa ra vào, cậu bạn bóng rổ cũng quay lưng, hấp tấp lỉnh ngay vào trong phòng học.
Bàn tay Minh bất giác co lại, nắm chặt chiếc nhẫn trước ngực. Cử chỉ này không lọt qua mắt bạn thân. Đúng khi Tina vươn tay sắp sửa chạm vào sợi dây mảnh trên cổ Minh, chuông báo hết giờ chơi vang lên.

Sáng thứ Hai, giờ sinh hoạt đầu tuần, thầy chủ nhiệm vào muộn. Tranh thủ thời gian vắng thầy, mấy nhân vật say mê thời trang của lớp 12A2 đang tụ thành vòng tròn quanh cậu bạn bóng rổ, ồn ào vì kiểu tóc lạ mắt cực chất của Trung – với một mảng bên tai trái được húi rất ngắn, khéo léo tạo hình mặt trăng khuyết và mấy đường line mảnh. Lúc bình thường, những đôi mắt gắt gao của thầy cô giám thị sẽ chẳng thể nhìn thấy nét độc đáo của quả đầu này vì chỉ cần khéo léo chải lật đám tóc qua bên, tất cả sẽ được che kín. Kiểu tóc này làm Trung thay đổi khó tin. Dường như khi cắt tóc, một phần con người cũ cũng bị gọt mất. Gương mặt cậu dài ra, đôi mắt như chìm trong hốc tối dưới trán. Một bên tai trước kia dấu kín nay hiện ra, mỏng và hơi tái, như một cái vỏ sò chìm lâu dưới nước biển lạnh. Dù không còn hấp dẫn theo hình mẫu các hotboy quen thuộc, thì vẫn không phủ nhận được rằng, hình ảnh mới này của Trung vẫn lôi kéo mắt nhìn ghê gớm, theo một cách quỷ quái nào đó.
Khi mọi người hỏi lý do của việc thay đổi đột ngột – từ hình tượng anh chàng thân thiện và đầy tinh thần thể thao sang chất quái, thách thức và hơi bất cần chỉ có ở những kẻ lập dị, Trung cáu tiết, sẵng giọng: “Tử tế và thân thiện thì có ích gì chứ? Bộ các cậu không nhận ra rằng, chỉ có những kẻ yếu ớt và vô nghĩa mới luôn tỏ ra dễ thương để được chung quanh chấp nhận hay sao? Tại sao không dữ dằn, khi tớ có thể dữ dằn?”. Mọi người chung quanh cười phá lên, như thể vừa nghe một lời đáp đùa bỡn hết sức cá tính và thông minh.
Nhưng, cách hai dãy bàn, Minh nín lặng. Hơn ai hết, cô hiểu, điều Trung vừa nói hoàn toàn không phải là câu đùa. Nó là một ám chỉ, bắt nguồn từ tình huống từng hằn lại trong cậu ấy ấn tượng ghê rợn. Có thể từ cú tai nạn gây ra cái chết của cô bạn gái, hoặc gần hơn, từ lần bị Nguyên, người mới của lớp 12A1, tấn công trong nhà vệ sinh cũ…
Ở đây phải nói thêm một chút, những phản ứng lẽ ra phải có của Trung trước kẻ tấn công, sau vụ việc bất ngờ ấy, cũng bị dập tắt một cách khó hiểu. Ai cũng biết, tất cả các học sinh khối 12 trong trường đều được đối xử như nhau, riêng lớp chọn 12A1 vốn chỉ dành cho tối đa 25 học sinh mà điểm số học bạ Nguyên cho phép cậu ấy có được một chỗ, mọi thành viên luôn được mặc định là bất khả xâm phạm. Những thành viên của lớp chọn xưa nay không bao giờ gây ra rắc rối. Vì thế, nếu cuộc tấn công ấy đến tai giám thị hoặc được đem ra hội đồng kỷ luật nhà trường, chắc chắn phần xử bất lợi sẽ nghiêng về Trung. Nhưng cũng có thể còn nguyên nhân khác, chẳng hạn như một đe dọa nào đó mà cậu bạn bóng rổ không thể hé răng… Nghĩ đến đây, một lần nữa Minh lại rùng mình. Cô gái nhỏ tự hỏi, điều gì làm cô lo sợ hơn, mái tóc kỳ dị vừa cắt của Trung? Hay sự xuất hiện không hề báo trước ngay ở ngôi trường này của chàng trai Tử Đinh Hương?
Cửa lớp bật mở. Theo sau thầy chủ nhiệm là học sinh mới của lớp 12A2. Cô bạn này đã kịp mua đồng phục. Thế nhưng, ở người mới vẫn toát ra một vẻ gì đó gợi nên cảm giác khó chịu, mạnh bạo và cả khiêu khích. Có thể bởi gương mặt nhỏ thó nhưng đôi lông mày như hai vệt mực nhướn lên. Có thể bởi vóc dáng cô ta khác thường, với đôi vai ngang và khuỷu tay thô tháp. Hoặc cũng có thể bởi tất cả những chi tiết đó được xếp chung vào một con người, không hài hòa về ấn tượng thị giác, nhưng rất hợp lý để tạo thành một mẫu hình gây bất ổn.
- Chúng ta làm quen với bạn mới, Việt Hoàn! – Thầy chủ nhiệm cao giọng, khích lệ bầu không khí đón tiếp nồng nhiệt hơn – Các em có thể vỗ tay chào đón bạn rồi đấy!
Tràng pháo tay ngắn ngủi, cùng những tiếng chào và hi lác đác. Không chút dè dặt, người mới tiến lên một bước, nói những lời đầu tiên:
- Chào nhé, mọi người! Tôi không hứng thú nhiều lắm khi đến học ở đây, dù khối người kiêu hãnh khi được đeo chiếc phù hiệu nổi tiếng này! – Gõ nhẹ ngón tay lên ngực áo, cô ta thăm dò hiệu ứng mình gây ra trên những gương mặt sững sờ - Không phải tất cả mọi người ở lớp đều thích tôi, chắc vậy rồi. Tuy nhiên, dù các bạn thích hay ghét, thì tôi vẫn là một thành viên của cộng đồng này. Và các bạn vẫn phải chấp nhận tôi thôi!
Không khí phòng học trở nên đông cứng. Trước khi thầy chủ nhiệm kịp xoa dịu tình thế căng thẳng, người mới đã bước xuống lối đi giữa hai dãy bàn học. Những chiếc bàn dành cho hai người đều đã kín, trừ một cái nơi Tina đang ngồi. Không cần thầy chủ nhiệm chỉ dẫn hay người ngồi trước cho phép. Hoàn đặt chiếc cặp đắt tiền lên mặt bàn, kéo ghế, thản nhiên ngồi xuống.
Lớp trưởng lên thông báo về thời khóa biểu mới thay đổi, sẽ áp dụng từ sau kỳ kiểm tra giữa học kỳ một. Khi mọi người chăm chú ghi chép sột soạt, tina len lén ngoảnh ra sau, nhín về phía Minh, tìm kiếm một biểu hiện đồng cảm, hoặc một bày tỏ thái độ nào đó qua ánh mắt hoặc nét mặt.
Nhưng Minh không nhận ra tia nhìn của bạn thân. Mắt mở to căng thẳng, cô đang nhìn qua cửa sổ, xuyên qua luồng nắng cuối mùa Thu vẫn chói rực lên, xuyên qua tán lá cổ thụ xanh thẫm, để tìm đến một điểm vô hình, nơi ai đấy có thể giải đáp câu hỏi ghê rợn: Vì sao cô có thể hình dung gần như chính xác tuyệt đối chân dung Việt Hoàn, từ nhiều hôm trước, khi người xa lạ này còn chưa đặt chân qua cửa lớp?

Không cần đợi quá lâu, e ngại trước đây của cộng đồng 12A2 về thành viên mới bắt đầu thành sự thật. Việt Hoàn học rất khá. Điều này không thể phủ nhận. Tuy nhiên, dù phép lịch sự mà hầu hết mọi người đều tuân thủ cho rằng không nên phê phán cư xử thô vụng hay thứ ngôn ngữ cộc cằn của một người mới, mà nên xem đấy là sự thành thật hoặc kém trải nghiệm, thì ít nhiều, các cô gái của lớp vẫn không để lộ thái độ ác cảm, lảng tránh mỗi khi Hoàn đến gần. Cô ta luôn tỏ ra bất chấp, sẵn sàng chơi xấu mọi người với một hứng thú kỳ quặc. Dần dần, mọi người đã phải đặt câu hỏi, liệu những phát biểu gây tổn thương của cô ta là biểu hiện của lòng tự tin thái quá, hay là thói quen xúc phạm đầy cố ý và không thể dừng lại được?
Sự cố lớn đầu tiên xảy ra với An, cô bạn hơi ròm bị cận thị nặng, ngồi ở bàn đầu, nghỉ học một tuần vì sốt xuất huyết. Hôm An quay trở lại, điều đầu tiên cô bạn khốn khổ nhận được là nhận xét của Việt Hoàn, về vẻ mặt hốc hác và làn da lốm đốm xấu xí sau cơn ốm: “Thật may mắn là bạn cận thị nên chẳng thèm soi gương, hả? Bởi bạn sẽ không dám đến trường đâu nếu nhìn rõ mình trông như thế nào!”. Cô bạn cận thị chết sững, ngồi phịch xuống ghế, rồi khóc òa. Không ai kịp nói gì cả, vì không ai biết sẽ nói gì trước tình huống tế nhị như thế. Sự vụ tương tự xảy ra lần thứ ba trước giờ vào học, với một nạn nhân khác, cũng giữa đông đúc người trong lớp, khiến cô bạn ấy bỏ chạy khỏi phòng. Thay vì im lặng như mấy lần trước, Tina bỗng xô bàn đứng bật dậy. Giựt mạnh khỏi bàn tay Minh níu lại, Tina chắn trước mặt Hoàn, túm lấy tay áo phồng đồng phục, quát lên:
- Nếu ai đó cũng ném vào mặt bạn những câu nói thô bạo tương tự, bạn nghĩ sao?
- Chấp nhận thôi, nếu đấy là sự thật! – Hoàn nở nụ cười của một người luôn làm chủ tình thế - Bình tĩnh đi, rồi buông tay áo tôi ra nào!
- Uh huh, vậy nghe cho rõ và chấp nhận sự thật! – Tina gằn giọng – Tất cả người ở lớp rất ghét bạn, Hoàn ạ. Vì bạn quá tồi tệ và khó ưa, cả vẻ ngoài lẫn tính tình!
- Vậy sao? Nhưng nè, tôi thích vậy mà! – Hoàn phủi tay áo, chỗ Tina vừa túm vào – Vấn đè của mấy bạn là gì biết không? Là luôn sợ nhìn vào những gì ở ngay trước mắt. Tôi khác. Tôi nói đúng những điều tôi nghĩ. Khó lọt tai đó, nhưng không phải không có người ưa thích tôi!
- Ai?
- Trung, hotboy của các bạn đấy thôi!
Đứng chếch sau Tina, Minh nhìn về cậu bạn bóng rổ. Khóe nắt nheo lại trong hốc tối, vẻ mặt lạnh lùng của cậu ấy cho thấy rõ điều Hoàn vừa bật ra là sự thật.
Chuông báo vô tiết một. Không hề có động thái báo trước, Hoàn thình lình vung tay xô mạnh Tina. Cô bạn loạng choạng đổ bật về sau, lưng đập vào cạnh bàn gỗ. Minh chỉ kịp đỡ trước khi bạn ngã vật xuống. “Không sao chứ, Tina?” – Minh lo sợ, dìu bạn vào chỗ ngồi. Tina lắc, cắn chặt môi. Cảm giác đau đớn của bạn thân thấm thẳng qua Minh, khiến đôi mắt nâu nhạt sầm tối.
Cũng ngày thứ Năm hôm ấy, cuối giờ, đến lượt Minh gặp rắc rối với Hoàn.
Tủ cao tầng đựng đồ dùng cá nhân của học sinh kê ngoài hành lang trường được mọi người cất sách bài tập tại lớp để khỏi mang theo nặng nề hoặc cất áo khoác nếu mùa se lạnh. Đi học bằng xe bus, Minh không ngại mang hết sách vở theo về, thế nên, ngăn tủ của cô thường để trống. Tan lớp, Minh dìu Tina, ra sau cùng. Các bạn đã cất sách và lấy áo về hết. Chỉ học sinh bên 12A1 phải ở lại, chuẩn bị học hai tiết phụ trội vì họ là lớp chọn. Nhưng còn hai người loay hoay trước ngăn tủ số 17 của 12A2. Hoàn và cậu bạn bóng rổ. Để Tina đứng một mình, Minh chạy đến, Mặt nóng bừng khi chứng kiến bằng cách nào đó, hai người này đã tháo được ổ khóa 17 do cô giữ chìa và đang thử móc vào một cái khóa mới.
- Các bạn làm gì với ngăn tủ của Minh vậy? – Cô lên tiếng gay gắt.
Hoàn quay phắt lại, thản nhiên:
- À, tủ lớp thì chỉ đủ ngăn cho học sinh cũ. Mà cái ngăn này thì bỏ trống!
- Nó bỏ trống hay không cũng không phải là việc của bạn. Nó thuộc quyền sử dụng của Minh kia mà! – cô gái nhỏ thốt lên – Nếu bạn chưa rõ, thì Minh nhắc lại: số 17 cũng là số thứ tự của Minh trong sổ danh sách học sinh.
Chừng như đoán cuộc tranh cãi có nguy cơ vỡ ra thành phiền toái to, Trung lẳng lặng bỏ đi. Còn lại một mình, Hoàn khoanh tay trước ngực, nhún vai:
- Tôi cần ngăn chứa đồ, nên tôi sẽ dùng nó. Còn bạn, hãy đi than vãn về việc bị cướp mất tủ với thầy chủ nhiệm, okay?
Thực ra, Minh có thể nhường ngăn tủ cho người nào cần nó, không chút bận tâm. Nhưng hành vi cùng cách nói xấc xược kia thì không thể chấp nhận. Cô gái nhỏ nhìn trừng trừng người đối diện. Cô chợt vỡ ra mình, cùng bạn bè trong 12A2 đã sai lầm khi hy vọng người mới này sẽ cư xử tốt hơn. Có những kẻ bẩm sinh là tồi tệ. Họ sống bên lề cộng đồng, trong sự ác cảm của kẻ khác, là vì họ thích và chọn lối sống ấy. Họ sẵn sàng gây tổn thương vì sâu xa, họ không cần ai cả. Họ chỉ thoải mái khi tồn tại trong hang sâu của những ý nghĩ tối tăm… Trước ánh mắt Minh như thiêu đốt, Hoàn không chút nao núng. Là gương mặt ấy. Những mạch máu li ti trên làn da lụa bở. Đôi mắt lộ. Cái mũi như của một loài động vật đánh hơi thính nhạy. Rồi hình ảnh trước mắt rung lên, nhòe mờ, bắt đầu trở nên trong suốt… Minh rùng mình.
Dù cái lưng bị thương đau nhói, Tina vẫn lê bước đến, khoác vai Minh, ném vào Hoàn giọng nói lạnh nhạt:
- Hãy lấy ngăn tủ của tôi, nếu bạn cần nó đến mức không thể xin phép một cách tử tế!
- Số mấy?
- Ngăn trên cùng, số 1- vừa nói, Tina vừa tháo chiếc chìa khóa nhỏ ra khỏi chùm chìa khóa, đưa cho người mới – Nó hơi bất tiện vì trên cao, nên tôi ít dùng đến!
Hoàn nhìn cái chìa của Tina bằng ánh mắt ngờ vực, rồi cũng đưa tay cầm lấy.
- Tụi mình sẽ dùng chung ngăn tủ của cậu cũng đủ rồi, Minh ạ! – Tina quay lại, nói khẽ với bạn thân – Thôi tụi mình về đi!
Minh dìu bạn về phía đầu cầu thang. Chuẩn bị rẽ vào khúc quanh, cô gái nhỏ ngoảnh lại, nhìn về phía tủ kệ cao tầng. Trong làn không khí bỗng như nhuốm khói xanh vert lan khắp dãy hành lang, vẫn nổi rõ hình ảnh Hoàn loay hoay rướn người lên để mở khóa ngăn tủ. Do không đủ cao, cô ta đi qua trước cửa lớp 12A1 để lấy cái ghế đẩu chân cao ai đó để sẵn. Lúc chuẩn bị trèo lên ghế, đột nhiên, cô ta ngẩng nhìn lên. Ánh mắt họ chạm nhau, trong tích tắc. Nhưng chỗ ngoặt hành lang đã cắt đứt các tia nhìn lạnh lẽo ấy.
Ở chiếu nghỉ cầu thành tầng một, đang bước chậm, Minh và Tina bỗng khựng lại. Vừa vang lên một tiếng “thịch” nắn gọn. Âm thanh của một cú rơi đằm và nặng. “Gì vậy?” – Tina cau mày, lắng nghe. Họ bước xuống nhanh hơn, ở mấy bậc thang cuối cùng, nổi rõ những tiếng la hét chói tai, càng lúc càng dày đặc.
Hai người bạn xuống hẳn tầng trệt. Họ đứng trên bậc thềm, nhìn trừng trừng cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Việt Hoàn nằm trên sân. Dưới gấu váy đồng phục tỏa rộng, đôi chân cô ta ngoặt về cùng một phía. Hai cánh tay dang rộng, bàn tay ngửa lên, với những ngón tay xòe ra. Tư thế kỳ dị của con rối với các khớp nối bị tháo lỏng. Chỉ có khuôn đầu được bao quanh bởi đám tóc đen nhánh là quen thuộc. Các vết li ti nứt rạn trên làn da vàng sáp thoáng chốc đã hiện rõ, như vẽ bằng thứ mực đỏ chuyển sắc đen. Từ đám tóc dưới gáy, vệt chất lỏng đỏ sánh bắt đầu rỉ ra mặt sân xi-măng. Rồi thêm vài vệt khác nữa hiện ra nơi chân tóc trước trán. Các vệt máu nhập vào nhau, biến nửa vầng trán của Hoàn thành một cái hốc tối đen.
Bàn tay lạnh cóng của Tina nắm chặt tay Minh.
Cô gái nhỏ thở nhè nhẹ. Không, thực sự là cô không quá sợ hãi hay hoảng loạn như thầy cô và các bạn trong sân.
Hình ảnh này cô đã từng nhìn thấy.
Minh chầm chậm ngước lên lan can tầng ba.
Một gương mặt đang nhìn xuống.
Đôi mắt chàng trai Tử Đinh Hương chiếu thẳng vào mắt Minh.

LINH CẢM NGUY HIỂM
Thứ năm, 13h30. Phòng Hiệu trưởng. Cuộc thẩm vấn của điều tra viên hiện trường với học sinh Lưu Anh. Bản ghi âm.
- Em tên Đặng Lưu Anh, học lớp 12A2, người được giao chìa khoá hộc tủ số 1 đúng không?
- Đúng ạ. Nhưng các bạn thường gọi em là Tina.
- Được rồi, Tina. Em là người cuối cùng nói chuyện với Việt Hoàn?
- Em và bạn thân của em, Doanh Minh. Tụi em ra khỏi lớp sau cùng.
- Lý do gì em và cô bạn nấn ná ở lại trên phòng học, trong khi mọi người cùng lớp dã xuống sân lấy xe ra về gần hết?
- Lưng em bị đau không thể đi nhanh. Em cũng không muốn chen lấn cầu thang.
- Lưng đau mà em vẫn mang cặp xách đi học to và nặng?
- Sáng nay, khi em đi học, thì lưng em chưa bị đau. Giờ ra chơi, em có một cuộc tranh cãi và xô xát nhỏ.
- Với ai?
Im lặng kéo dài. Câu hỏi lặp lại:
- Với ai?
- Việt Hoàn. Nhưng…. Xin anh nghe em nói, đó chỉ là một trùng hợp tình cờ.
- Chúng tôi chưa đặt ra nghi vấn nào cả. Vì sao em tỏ ra lo lắng?
Im lặng. Người tiếp tục:
- Tại sao người đã chết lại có chiếc chìa khoá hộc tủ số 1 của em?
- Việt Hoàn mới chuyển vào lớp em. Tủ đựng đồ dành cho học sinh đã được sử dụng hết, không còn ngăn trống nào. Mà cô ta lại rất muốn có một ngăn hộc. Trước đó mấy phút, cô ta còn muốn giành lấy nó của Minh…
- Minh không hài lòng về điều đó?
- Tất nhiên. Nhưng Minh khá khép kín, không bao giờ gây rắc rối hoặc dính líu đến những kẻ gây rắc rối.
- Được rồi, không cần bảo vệ bạn đến vậy đâu. Chúng tôi sẽ tự phân tích. Quay trở lại với vụ xung đột giờ ra chơi! Liệu em có thể trao lại quyền sử dụng ngăn tủ cho người đã chết một cách dễ dàng, trong cùng một buổi sáng?
Giọng nói của người trả lời nhỏ hơn, khản đục và không giấu vẻ khinh thị:
- Vì cô ta tỏ ra quá cần thiết sở hữu một ngăn hộc. Còn em thì không cần đến nó. Mặt khác, nếu một kẻ nào đó quá thèm muốn thứ gì, để họ đừng gây ra những việc tồi tệ, nếu có thể, cứ cho luôn cái thứ mà họ thèm muốn.
- Lúc Việt Hoàn ngã xuống từ lan can, em biết chứ?
- Không ạ. Lúc đó Minh đã dìu em xuống đến cầu thang tầng một. chỉ khi ra bậc thềm tầng trệt, nửa phút sau khi nghe tiếng rơi, em mới biết tai nạn xảy ra.
- Cảm ơn em, Tina. Cuộc trao đổi tạm chấm dứt ở đây. Chúng tôi sẽ gọi em, bất cứ khi nào cần thêm thông tin. Em có thể ra về!

Thứ Năm. 13h30. Phòng Hiệu phó. Cuộc thẩm vấn của trưởng nhóm điều tra hiện trường với học sinh Nam Trung. Băng ghi hình.
Bước vào phòng, chưa cần đợi cho phép, cậu học sinh thả người xuống ghế, cạnh chiếc bàn lớn. Khuy trên cùng áo đồng phục mở phanh, để lộ vùng ngực rắn chắc, khá nở nang so với những học sinh cùng độ tuổi. Hơi thở căng thẳng hiện rõ trên lồng ngực. khuỷu tay cậu ta gác lên mặt bàn gỗ nên bàn tay trái thả lỏng, lơ lửng trong khoảng không hẹp như một con sứa tái xanh tê dại. Dù cố ý khoác lên lớp vỏ bất cần, thì sự hoảng hốt vẫn hiện rõ một vài chi tiết mà cậu ta không thể kiểm soát được.
Trưởng nhóm ba nhân viên điều tra hiện trường, một người đàn ông dày dặn kinh nghiệm, với mái tóc hoa râm húi cao, kéo chiếc ghế đối diện, nhanh chóng vào việc.
Máy quay đặt chếch sau lưng người điều tra, hướng thẳng về phía cậu học sinh.
Cuộc thẩm vấn bắt đầu.
- Hãy tự giới thiệu về bản thân!
- Cháu tên Nam Trung, học sinh lớp 12A2. Cách đây đúng một tháng, cháu đủ 17 tuổi. Đó cũng là ngày đầu tiên Việt Hoàn chuyển đến lớp cháu! – Cậu học sinh nói đều đều, không nhìn vào camera, cũng không nhìn người đối thoại.
- Cháu biết tại nạn xảy ra với Việt Hoàn chính xác lúc nào?
- Ở bãi giữ xe. Cháu nghe một vài tiếng thét nên vội vã quay trở lại sân trường.
- Ý cháu là, cháu quay trở lại, vì cháu biết có việc gì bất ổn vối bạn cùng lớp?
- Nói biết thì không chính xác. Nhưng cháu có một linh cảm.
- Cháu có thể nói rõ hơn, về linh cảm ấy?
Vẻ ngần ngại lướt qua vầng trán bên dưới kiểu tóc kỳ quặc, rất nhanh:
- Cháu nói là linh cảm vì tự nhiên nó đến, không giải thích được. Đợt Hè vừa rồi, cháu cũng bị một tai nạn giao thông chấn thương vùng đầu. Có lẽ sau vụ đó, trực giác cháu nhạy bén hơn. Thêm nữa, chúa là người duy nhất trong lớp mà Việt Hoàn kết thân. Tụi cháu đi chơi cùng, nói chuyện nhiều. Nếu chú hỏi chuyện môt số bạn khác, sẽ biết cô ấy không phải mẫu người được nhiều xung quanh yêu mến.
- Thời điểm cuối cùng cháu nhìn thấy cô bạn, khi cô ấy còn sống?
- Khoảng hai tiếng trước. Tụi cháu định ra ăn trưa ở KFC. Lẽ ra xuống bãi lấy xe ngay, nhưng Việt Hoàn dừng ngoài hành lang để tìm một ngăn tủ… - Cậu học sinh nuốt nước bọt khan. Cậu luồn tay vào khoảng da đầu kỳ dị bị đám tóc che phủ, lưỡng lự, rồi nói tiếp – Thực ra ở đó, đã xảy ra va chạm giữa Hoàn với một cô bạn trong lớp, tên Minh, về việc sử dụng ngăn tủ bỏ trống. Chuyện giữa tụi con gái với nhau, nên cháu bỏ đi trước, không xen vào. Sau đó mọi việc diễn biến ra sao, cháu không rõ.
- Nếu cháu phán đoán, thì vụ việc xảy ra là tai nạn hay một sự cố ý nào đó?
- Một tai nạ. Vâng, tai nạn đáng tiếc và đáng sợ. Cháu chỉ có thể nghĩ vậy…
- Tai nạn là việc đáng tiếc thì đã rõ. Còn đáng sợ ở điểm naof?
Hướng nhìn vẫn đặt vào một điểm mơ hồ nào đó phía sau vài người điều tra, cậu học sinh lẩm bẩm:
- Cả hai lần trước khi tai nạn xảy ra, với cháu hay với Việt Hoàn, đều có mặt Doanh Minh.
Màn hình đột nhiên hiện lằn sọc xám và vô số chấm tuyết. Âm thanh loạt roạt xen lẫn tiếng chân ghế gỗ kéo trên mặt sàn khi cậu học sinh đứng lên, được phép rời khỏi phòng Hiệu phó.

Trích bản tường trình của học sinh Doanh Minh, viết tại phòng Giám thị vào trưa thứ Năm, lúc 13h30.
… Sau khi Tina đưa chìa khoá ngăn tủ cho Việt Hoàn, em và Tina cùng đi về phía cầu thang. Còn lại một mình, Việt Hoàn đến trước hành lang bên lớp 12A1, lấy chiếc ghế đẩu chân cao không rõ bạn nào đặt sắn ở đấy, để trèo lên mở ngăn tủ số 1, cao nhất và ở phía ngoài cùng, sát với lan can.
Em và Tina đã xuống cầu thang nên em không thể nhìn thấy diễn biến kế tiếp. Nhưng lúc này, em cảm thấy rất tiếc. Tai nạn Việt Hoàn gặp phải có một phần lỗi của em. Giá như em nhận ra không cảnh báo người khác trước nguy hiểm là một sai lầm tồi tệ. Nhưng, em đã phạm hết thảy các sai lầm, chỉ vì thời khắc đó, trong em, cảm giác giận dữ với Hoàn vì cuộc cãi vã vẫn ngập tràn.
Khi nhận ra sai lầm, bao giờ cũng đã muộn.
Dòng chữ cuối cùng run rẩy và đậm hơn so với bình thường, cho thấy tâm trạng hụt hẫng và u uất mà người viết đột ngột sa vào.

Trong khi những học sinh có liên quan làm tường trình hoặc khai báo với nhân viên điều tra, mọi việc của Hoàn được thu dọn và giải quyết rất nhanh, trong vòng một giờ, trước cả khi giờ học buổi chiều bắt đầu. Kết luận về vụ tai nạn sớm được đưa ra, vì khôn gcos dấu hiệu nào của sự xô xát hay bạo hành. Đề phòng vụ việc thảm khốc đáng tiếc lây lan trên mạng gây thêm tổn thương cho gia đình và tạo ra các tin tức bất ổn khiến tâm lý học đường rơi vào tình trạng rối loạn, điện thoại của 8 học sinh – những người tình cờ có mặt tại hiện trường tại nạn – bị thầy giám thị thu lại ngay, xoá hết hình ảnh cùng clip vừa kịp chụp hoặc quay.
Ba nhân viên điều tra ra về, Minh, Trung và Tina vẫn được đề nghị ở lại trường thêm một lúc nữa. Bữa ăn nhẹ bánh sandwich và một lon Coke cho mỗi người, nhưng chẳng ai buồn đụng đến dù tất cả đều rất đói. Những hạt nước to bất động đọng trên các lon nước. Những gương mặt trống rỗng, không ai muốn đưa mắt nhìn ai. Thầy Hiệu trưởng trấn an tinh thần cho học sinh của mình, đồng thời trao đổi ngắn về việc xử lý thông tin, tránh gây ra các đồn thổi bất lợi cho tên tuổi ngôi trường danh tiếng. Mọi người ngồi im. Lúc này, khi tâm trạng hoảng loạn lắng xuống, ấn tượng kinh hoàng và ý thức về mức độ nghiêm trọng của vụ việc mới thấm vào từng người. Không bao giờ là vui cả, dù là một trong những kẻ hiếm hoi có cơ hội chứng kiến cảnh tượng tàn khốc. Chúng sẽ in vào trí não, như bị khắc vào võng mặc vĩnh viễn bằng mũi dao tàn bạo, ám ảnh.
Những đôi mắt đờ đẫn. Những bàn tay run rẩy. Các học sinh rời phòng thầy Hiệu trưởng, ra về trong sự im lặng trĩu nặng.
Họ băng ngang sân rộng, đi về phía nhà để xe. Trong các phòng học buổi chiều, hàng trăm học sinh đang chăm chú làm Toán, đọc theo mẫu câu tiếng Anh, hoặc chống cằm lắng nghe bài giảng thú vị nào đấy. Mọi việc lại vận hành như một cỗ máy đều đặn. cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Sự việc bất thường mới đây tích tắc đã thuộc về những chuyện đã qua. Và chỉ thêm một thời gian ngắn nữa, lớp bụi quên lãng sẽ phủ mờ lên nó.

Không có sự kiện kinh khủng nào là tình cờ hay ngẫu nhiên trong cuộc đời này. Tất cả đều nằm trong một sắp đặt. Hoặc thô thiển vụng về để bị phát giác. Hoặc kín đáo sâu xa nên không có ai có thể nghi ngại mảy may…
“Ai từng bảo thế nhỉ? Những điều mình nghi ngờ có căn cứ đâu để bám vào?” – Minh tự hỏi, không nhận ra mình đang lẩm bẩm một mình.
Thời gian gần đây, trong Minh có thay đổi lớn. Nếu một bàn tay nào đó đẩy ngã Hoàn từ tầng năm xuống mặt sân khô khốc thì hồ như cũng có một bàn tay vô hình đẩy Minh rơi xuống vùng tâm trạng tối ám, một trạng thái kỳ dị trước kia cô gái nhỏ không thể hình dung. Đột nhiên, như một bản năng, cô gái nhỏ nhận ra không thể chia sẻ những trải nghiệm kinh hoàng sau vụ tai nạn của Hoàn với bất kỳ ai, cả ba và mẹ. Tương tự, những người như Trung và Tina ở lớp cũng lảng tránh mọi đề tài có thể ám chỉ hay dẫn dắt đến câu chuyện tồi tệ ấy. Sự thật là những ấn tượng ban đầu – nỗi sợ hãi, cảm giác ân hận và tự trách móc – rồi cũng mỏng dần. Nhưng quên lãng thì không. Ở một lẽ nào đó, bên trong Minh, không óc chỗ cho thói vô cảm. Sau những lúc tập trung đầu óc cho bài vở và tập vẽ, Minh chỉ ngồi im, không có ý nghĩ nào hiện diện. Thậm chí cô cũng không nhận ra chung quanh – từ căn phòng riêng bề bộn, cho đến khu vườn cây cỏ mọc tràn – đều ít được chăm sóc hơn trước.
- Bài vở ở lớp của con có gì không ổn sao? Hay một anh chàng táo bạo nào đó làm con gái của ba khó xử? – Ông bố hỏi, khi hai cha con cùng ăn bữa tối hiếm hoi, cốt để lôi Minh ra khỏi tâm trạng vắng vẻ hơn là muốn biết về sự rắc rối phỏng đoán – thứ mà ông luôn tin con gái mình thừa thông minh để không bị vướng vào.
- Tất cả vẫn bình thường thôi, ba! – Cô gái nhỏ hơi giật mình nhìn lên – Con muốn hỏi ba một điều này được không, hơi đặc biệt một chút?
Người đàn ông trung niên thoáng khựng lại, đẩy chén cơm đã dùng qua một bên, hướng về con gái ánh mắt chăm chú:
- Nào, con bắt đầu đi!
- Ngoài việc bị tai nạn hay thương tật, ba có biết những trường hợp nào người ta bị xâm hại một phần cơ thể không?
Một tia sáng trong mắt người đàn ông bỗng tắt lịm. Nhưng cũng nhanh như thế, ông lấy lại sự cân bằng trong giọng nói:
- Điều con vừa nói không phổ biến, nhưng cũng không quá hiếm hoi. Ở một vài tổ chức hoạt động không chính thức, hoặc một nhóm người tuân thủ truyền thống cổ xưa nào đó, những thành viên tham gia thường đồng ý tuân thủ các quy ước bí mật. Trong các quy ước đó, có việc chấp nhận đau đớn về thể xác. Điều này được coi như một thử thách đầu tiên, hoặc cũng có thể được sử dụng như một sự trừng phạt. Nếu ba nhớ không nhầm, thuật xăm mình hay khắc dấu nung đỏ trên da vẫn còn tồn tại đến ngày nay là nằm trong những quy ước này.
Cô gái nhỏ phân vân cau mày:
- Ồ, bao nhiêu người vẫn còn hình xăm mà ba. Còn đang là mốt nữa. Rồi một số ít người thích dấu nung cháy trên da như một dấu hiệu của dân chơi dữ dằn. Làm sao để phân biệt được giữa loại người phô trương sức mạnh hoặc chạy theo thời trang thuần tuý với những kẻ tham dự vào một hội nhóm nào đó như ba vừa nói?
- Đơn giản thôi, trái ngược với đối tượng ưa thích trưng trổ, những kẻ tuân theo truyền thống bí mật luôn giấu kín dấu hiệu nhận diện. Đến mức, chỉ có cái chết mới cho phép những đôi mắt xa lạ nhìn thấy một số biểu hiện hiếm hoi.
Gió từ cửa sổ gian bếp thổi vào phòng, như một kẻ vô hình không được mời, luôn sâu hơn để nghe rõ hơn lời giải thích súc tích nhưng ẩn giấu các gợi mở nguy hiểm. Người đàn ông trung niên rùng mình, hoặc vì gió lạnh, hoặc vì nhận ra câu lời giải của mình khiến gương mặt con gái trở nên đông cứng hệt một đầu tượng.
- Nói xem, sao bỗng nhiên con lại quan tâm đến vấn đề hơi khác thường này?
- Con đọc được trên net nên tò mò thôi. Con thử google mà không tìm thấy lời giải nào cả! – Minh nói nhanh – Nhưng làm cách nào ba biết về các quy ước kỳ lạ rõ ràng như vậy? Chúng đâu có trong chuyên môn của nghề xây dựng?
Người đàn ông nhún vai, gương mặt ngăm nâu phảng phất nét đăm chiêu chỉ có ở những người khôn ngoan:
- Không phải những gì muốn biết đều có thể sử dụng công cụ tìm kiếm đơn giản như vậy. cũng như không phải tất cả các vấn đề quan trọng đều được tải lên net. Thậm chí, con cầu hiểu ngược lại, sự việc càng then chốt, càng bị nguy trang che giấu kỹ. Rồi con sẽ thấy, mỗi người trên Trái Đất này đều sở hữu ít nhất một trải nghiệm đáng giá mà kẻ khác không thể lặp lại. Chính vì thế, để tồn tại, vượt qua các hố thẳm nguy hiểm, người ta vẫn phải giữ mối liên hệ khả dĩ với chung quanh, chứ không thể chỉ đắm chìm trong thế giới mạng. Thêm nữa, ở một giai đoạn nào đó trong cuộc đời, sẽ xuất hiện một vài bí ẩn mà con phải dùng hết sức mạnh và trí thông minh để giải mã. Lúc đó, con phải dựa vào chính con thôi, không có công cụ hỗ trợ nào cả. Hừm, con hiểu ý ba rõ, phải không?
- Chút chút thôi, ba! Nhưng con sẽ không quên đâu! – Minh cười nhợt nhạt.
- Chấm dứt cuộc tìm hiểu những nghi thức hành xác cổ xưa ở đây! – Ba Minh vươn vai, tìm lại vẻ hài hước quen thuộc – Dọn bàn đi nào, tiểu thư tò mò. Sau đó học bài và làm thêm bài tập luyện thi đại học đi nhé. Ba phải ngủ một giấc để mai ra công trường. Cuối tuần, ba không về nhà. Mẹ cũng sẽ đi công tác đấy. Nếu con vẫn muốn ở nhà chứ không vào trong nội thành ở nhờ họ hàng, thì có thể rủ bạn thân của con đến đây ở cùng. Cô bạn vẫy hay điện thoại, Tina phải không?
- Đúng rồi ba! – Minh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn với lời gợi ý đầy quan tâm.
Luôn là vậy, ngay cả khi không đả động gì đến rắc rối chính yếu, thì chỉ cần được nói chuyện hay nhìn thấy ba, các vấn đề của Minh vẫn tự khắc ổn hơn. Có lẽ bởi sức mạnh tinh thần vô hình mà người đàn ông từng trải truyền cho cô gái bé bỏng.

Bộ phận sấy khô trong máy rửa chén rù rì một lúc rồi tắt hẳn. Ba đã ngủ trên phòng. Điện thoại bàn đổ chuông. Mẹ Minh cho biết radio giao thông vừa thông báo triều cường dâng cao bất thường làm một số trục lô phía Nam thành phố ngập sâu. Bà sẽ ở lại viện nghiên cứu làm cho xong bản đán giá các mẫu thí nghiệm, chờ qua 9 giờ đêm, khi nước đã rút mới có thể chạy xe về nhà. Còn trong trường hợp mưa lớn, bà sẽ ngủ lại viện, sáng hôm sau sẽ lên xe của viện đi công tác luôn. “Con tự lo hai ngày cuối tuần được chứ?” – Giọng người phụ nữ pha trộn cả sự mệt mỏi lẫn cảm giác có lỗi. Minh bật cười, gắng pha trò để mẹ yên lòng: “Ồ, mẹ thừa biết con là con gái của hai siêu nhân mà!”.
Mẹ gác máy. Cô gái nhỏ vẫn cầm trong tay ống nghe, ngồi thừ. Kể từ khi dọn về ngôi nhà lớn ở khu đô thị cao cấp này, hồ như có một khoảng cách vô hình len lỏi vào giữa ba và mẹ Minh. Không có xung đột, tranh cãi hay bất cứ biểu hiện khó chịu diễn ra trước mặt cô con gái nhỏ, tuy nhiên trực giác nhạy bén vẫn mách bảo Minh rằng, giữa hai người mà cô thương yêu kính trọng nhất, ngấm ngầm điều gì đó vô cùng bất ổn. Có lẽ, đó là lý do sâu xa cả ba và mẹ thường xuyên vắng nhà, theo đó, các bữa cơm ấm áp đủ mặt cả ba thành viên cũng ngày càng thưa vắng.
Minh làm bài tập trong phòng bếp, ngay tại bàn ăn. Cửa sổ nhìn ra khoảng không hẹp bên bông ngồi nhà lớn vẫn mở. Thảng hoặc, một trang sách giáo khoa lại bay lên lật phật vì gió. Làm xong bài tập lượng giác cuối cùng, cô ra khép cửa, dõi mắt xuyên qua hàng rào gỗ, nhìn ra khoảng có trải rộng đến bờ sông. Không một bóng người. Càng không có tiếng xe mô-tô lướt đi giữa những búi cỏ ẩm ướt. Ngay cả âm thanh dày ken như một tấm lướt dệt nên bởi bầy côn trùng vô số vang động đêm đêm lúc này cũng vắng bặt. Mất một lúc, cô mới chợt hiểu ra đây là khoảng lặng trước cơn mưa lớn sẽ kéo đến suốt đêm, sau một ngày bầu trời chỉ có những cụm mây bất động xám trắng và cái hàn thử biểu luôn đứng ở vạch nhiệt độ duy nhất của con số 25 độ Celsius.
Hoang mang, rối bời và không thể định rõ những gì sắp đến là trạng thái tâm lý tồi tệ. cách tốt nhất thoát khỏi nó là bắt liên lạc, nghe thấy giọng nói một ai đó.
Thay vì nhắn tin để tránh làm người nhận khó xử nếu đang bận, Minh nhấc điện thoại, bâm số Tina. Đúng nghĩa, người bạn đích thực, máy bên kia nhấc tức khắc. Tina đồng ý ngay khi Minh rủ sáng mai đến chơi và ở lại luôn hai ngày cuối tuần.
- Tớ sẽ mang đến một đĩa hình dạy cách làm các loại bánh cực lạ, cực kute. Tụi mình sẽ thử trổ tài làm theo! – Giọng Tina vang lên vui tươi.
- Nghe hay đấy! – Minh nói khẽ. Mấy việc bếp núc từng rất thú vị giờ không còn chỗ nữa, bởi thực sự, đã có vài sự vụ quan trọng hơn chiếm lĩnh tâm trí cô.
- Giọng cậu không vui! – Luôn là một đôi tai thính nhạy, Tina nhận xét.
- Ừ, tớ đang căng thẳng… và sợ nữa, Tina! – Minh thì thầm.
- Về Việt Hoàn, hay về anh chàng mà cậu không thể không nghĩ đến, là Nguyên? – Cô bạn hỏi, sau vài giây im bặt.
- Cả hai… - Minh vẫn nói rất khẽ, lưỡng lự chưa biết có nên không khi chia sẻ với bạn thân điều đã ám ảnh cô hơn một tuần qua – Có một điều này rất kỳ quặc tớ nhìn thấy ở tai nạn của Việt Hoàn…
- Cậu nói đi! – Tina nhắc, khi bên kia lặng thinh quá lâu – Tớ đang nghe đây!
- Thôi, mai gặp, tớ kể chi tiết! – Minh đột ngột quyết định – Ngủ ngon nhé, Tina!
- Cậu cũng vậy, ngủ ngon! – Giọng bạn thân cũng nhuốm căng thẳng – Sáng mai tớ sẽ nhờ anh trai chở đến nhà cậu sớm.
Lại chỉ còn mình Minh trong căn phòng dài. Yên tĩnh tuyệt đối. Minh trèo hẳn lên bệ cửa sổ, kéo vẹt tấm rèm mỏng, tựa hẳn má vào lớp kính cửa sổ rộng rãi và mát lạnh. Hẳn đây là thời khắc thích hợp cho phép trí tưởng tượng hay thói mơ mộng vượt qua rào chắn kiểm soát, lang thang đôi chút trong bóng tối xanh vert ngoài vườn. Gương mặt chàng trai tử đinh hương lại hiện ra, vừa mê hoặc như một hình ảnh đẹp đẽ không sao chạm vào, vừa đáng sợ hệt cơn ác mộng mà người ta chỉ muốn guồng chân trốn chạy. Phải chăng, những xúc cảm trái chiều ấy khiến cho ấn tượng về Nguyên mỗi ngày thêm sắc ngọt? Và vì sắc ngọt, nên nó khiến người ta không sao rũ bỏ dễ dàng?
Những hạt mưa đầu tiên đập vào cửa sổ. Lưa thưa, rồi càng lúc càng dày đặc. Nước chảy thành vệt ngoằn ngoèo. Một cách vô thức, ngón tay Minh miết theo các vệt chuyển động ở mặt bên kia tấm kính. Cho đến lúc các vệt mưa biến mất, được thay thế bởi làn nước tối thẫm loang loáng, những vết tay nãy giờ bỗng hiện trên kính rõ mồn một.
Hình ảnh của tấm lưới nhện.
Tâm điểm tấm lưới, thật kỳ dị, mang hình một con mắt mờ đục mở to.
Minh bàng hoàng, nhìn trừng trừng hình ảnh do chính tay mình tạo nên. Bất giác, cô chạm vào sợi dây đeo cổ. Chiếc nhẫn treo lơ lửng bỗng đung đưa nhè nhẹ rồi chuyển động mạnh, cho đến khi biến thành con lắc điên cuồng. Đột ngột, với một ngoại lực vô hình, chiếc nhẫn giằng mạnh về phía trước, kéo cả gương mặt Minh hướng sát lớp kính lạnh. Cú va đập giữa vòng tròn kim loại với con mắt mờ đục trên kính chỉ là tiếng rắc rất khẽ. Tuy nhiên, thế cũng đủ để con mắt biến thành một lỗ thủng. Từ lỗ thủng ấy, các vết nứt mờ nhạt chầm chậm tỏa ra, theo đúng đường nét của cái mạng nhện ma quái.
Gió ngoài sân thổi rất mạnh. Những bụi cây đổ rạp xuống. Tấm kính trên khung cửa gỗ rung lên bần bật. Làn nước đen tối giờ đây như lớp thủy ngân, tạo thành tấm gương phản chiếu những hình ảnh nhảy múa, ghê rợn, khiến người ta không thể rời mắt. Luồng khí lạnh luồn thẳng qua lỗ mắt thủng, lan vào trong phòng ăn. Mùi hoa tử đinh hương tràn ngập, thoáng chốc.
Điều bất thường đang lảng vảng rất gần! Linh cảm nguy hiểm hét lên trong trí não Minh.
Cô thả chân xuống, gắng nhảy ra khỏi bệ cửa sổ. Nhưng nửa người trên và gương mặt cô thì không sao rời xa được tấm kính đen tối. Ngược hướng chiều gió, sợi dây treo chiếc nhẫn bị kéo qua lỗ mắt thủng. Minh muốn ngật đầu về phía sau chống lại lực kéo nhưng bất khả. Những đôi tay xanh xao trong suốt, ghì chặt hai bên mặt cô, giữ chắc đôi vai cô, siết mạnh quanh cổ cô, khiến cô gái nhỏ không thể cử động thêm, cũng như không thể cất lên tiếng thét kêu cứu.
Tấm kính càng rung lên bần bật, cách mặt Minh chưa đầy một gang tay.
Những đường rạn hình lưới nhện trên kính đã vô cùng rõ nét, chằng chịt. Có một giây, cái mạng nhện quái quỷ ấy lõm hẳn vào trong, vươn gần hơn về phía gương mặt hoảng loạn.
Qua lỗ mắt thủng, hơi lạnh xuyên vào giữa trán Minh tựa như một mũi khoan. Miệng cô há to. Tiếng kêu tắc nghẹn trong cuống họng.
Chỉ một giây nữa, với một đợt gió mạnh nữa, tấm lưới thủy tinh sẽ vỡ tung, bắn vào trong, găm thẳng những mảnh kính sắc nhọn vào gương mặt tận cùng khiếp hoảng.
Trong nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng, cô gái nhỏ bíu hai tay vào bệ cửa, hất mạnh nửa thân trên về sau. Đúng lúc ấy, lóe lên tiếng vút bén ngọt của lưỡi kiếm vô hình. Những bàn tay đang ghì giữa Minh nới lỏng, buông hẳn ra, rơi xuống lả tả. Theo đà căng, cô gái nhỏ bật xuống sàn gạch cứng.
Xoảng… oảng… oảng…
Tấm kính cửa sổ đã bị cơn gió hung bạo thổi vỡ tung.
Minh chỉ kịp lật úp người xuống, bưng kín hai tai, trước khi vài mảnh kính nhọn găm vào lưng và hai bên cánh tay cô. Máu bắt đầu rỉ đẫm áo. Vẫn tỉnh táo, nhưng Minh không hề cảm thấy đau đớn. Cũng trong tư thế nằm úp ấy, cô quan sát những ý nghĩ chạy dồn trong đầu như một bầy thú rừng. Những con thú rừng cuồng loạn – những ý nghĩ cuồng loạn hiện ra cùng lúc.
Về chiếc nhẫn cô đang nắm giữ.
Về quy ước mà ba cô hé lộ, liên quan đến một lời hứa sắt đá hoặc sự trừng phạt ghê rợn nào đó của những con người bí ẩn.
Về hình ảnh cuối cùng của Việt Hoàn khi cô bạn kỳ dị xấu số không còn hơi thở, nằm dang tay trên nền xi-măng sân trường. Ký ức kinh hoàng với Minh dồn lại ở hình ảnh duy nhất, mà không ai lưu tâm: bàn tay trái của Việt Hoàn. Bàn tay ấy thiếu mất một ngón. Ngón đeo nhẫn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
xuyên thấm (5,6)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Lắp chảo phản sóng,để chảo trong nhà.
» Skype bản mới nhất cập nhật thường xuyên
» [Share] Key bản quyền KAV - KIS 2012, 2013, 2014 update thường xuyên
» [Thắc mắc]Bức xúc về đường truyền dẫn của đài truyền hình KTS VTC mặt đất
» HTVC : Mở rộng băng thông phát không thường xuyên trên vinasat

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CSC 10 NBK FORUM :: CHUYÊN MỤC CHÍNH :: ĐIỀU MUỐN NÓI (POST CÁC Ý KIẾN CHUNG CHUNG, SUY NGHĨ VỀ LỚP HỌC, THƠ TRUYỆN CỦA BÀ CON VÀO ĐÂY NHÁ)-
Chuyển đến